267 câu chuyện để suy niệm
CẢNH GIÁC !
Thật lạ. Dù lòng người ta khát khao Chân Lý, dù họ nghĩ rằng chỉ chân lý mới đem lại cho họ sự giải phóng và niềm vui, nhưng phản ứng đầu tiên của người ta đối với Chân Lý lại thường là một thái độ thù dịch và sơ hãi. Vì thế, các bậc thầy tu dức của loài người, như Đức Phật và Chúa Giêsu, đã tao ra một khí cụ để hoá giải sự di ứng của thính giả khi nghe các ngài: khí cụ đó là các câu chuvên kế. Các ngài biết rằng những từ ‘dễ lọt tai nhất trong mọi ngôn ngữ là “Ngày xửa ngày xưa, có một…”Bởi vì người ta thường dễ phản kháng một sự thất nhưng không ai đề kháng một câu chuyện! Vyasa, tác giả của Mahabharata, nói rằng nếu bạn chăm chú lắng nghe một câu chuyện, câu chuyện đó chắc chắn sẽ làm bạn thay đổi – ít hav nhiều. Thật vây. câu chuvên ấy sẽ lắng đọng vào tâm khảm bạn và sẽ phá đổ các rào cản giữa ban với thế giới thần linh. Ngay cả dù ban chỉ đoc những câu chuyên trong sách này ‘cho vui’ thôi, thì cũng không có gì bảo đảm rằng các lô cốt phòng vệ của bạn sẽ không bất chợt ‘bị’ môt câu chuyên nào đó xuyên thủng qua và phát nổ vào một lúc bạn không ngờ. Tôi xin cảnh giác bạn trước về điều đó.
Nếu ban thấy mình quá u mê không thể chụp bắt ngay được sự giác ngộ, thì tôi đề nghì ban như sau:
+ Hãy ôn di lai một câu chuyện nào đó tâm trí, để bạn có thể ngấm nó dần dần trong những khi rảnh rỗi. Như vậy ban sẽ Có Cơ trong hôi làm việc với tiêm thức của mình và vén mở những ý nghĩa ẩn tàng của nó. Bấy giờ bạn sẽ ngac nhiên nhân ra rằng mình nhớ lai cất chuyện ấy một cách hết sức tình cờ – đúng khi mình cần nó soi sáng cho một hoàn cảnh hay biến cố – để giúp mình nhận hiểu và dem lai su chữa lành trong lòng mình. Và ban chơt nhân ra rằng việc mình đọc những câu chuyên ấy chẳng khác nào mình đã tham dư môt khoá KHAI TRÍ. môt khoá đào tao trong đó chẳng cần ‘ông thầy’ nào hướng dẫn ngoại trừ chính bạn,
+ Vì mỗi câu chuyện trong sách này đều là một mạc khải về Chân Lý – Chân Lý viết hoa – nghĩa là chân lý về chính bạn, nên hãy bảo đảm sao cho mỗi lần đoc môt câu chuyện, bạn hoàn toàn chú tâm tìm hiểu hơn về bản thân mình. Hãy đoc như kiểu người ta tra cứu một cuốn sách chữa bệnh chứ không phải một cuốn sách tâm lý – nghĩa là bạn tự hỏi xem mình có triêu chứng nào không, chứ không lan man nghĩ.đến anh nàv chi kia và tư hỏi ho thuộc loại người nào… Để mình bi cám dỗ soi mói anh này chị kia khi đọc những câu chuyện này, điều đó sẽ chỉ tác hai chứ không ích lợi gì cho bạn
Mullah Nasruddin vêu mến sự thất đến nỗi ông ngược xuôi góc biển chân trời để tìm kiếm các học giả Kinh Co-ran. Ông không ngại thảo luân với những kẻ vô đao ngoài chơ về những sự thật thuộc đức tin của ông. Bữa nọ vợ ông phàn nàn răng ông cư xử với bà quá bất công – và đây là loai Sư Thật mà ông chưa từng có một chút quan tâm nào cả! Dĩ nhiên, đó là loại Sự Thật duy nhất quan trọng. Thật vậy, nếu những nhà học giả và những chuyên gia thuyết lý của chúng ta, dù đao hay đời, đều có mối đam mê tìm hiểu chính mình không kém chi so với nỗi đam mê nghiên cứu các lý thuyết và giáo điều, thì .thế giới cửa chúng ta sẽ đổi khác đi nhiều lắm. ‘Bài giảng của Cha tuyệt cú mèo!” – một nữ tín đồ vừa trầm trồ vừa nắm lấy tay vi giảng thuyết – “Mọi điều cha giảng hôm nay đều áp dụng đúng phóc cho nhiều người mà con biết”
Chỉ dẫn: Tốt nhất nên đọc nhüng câu chuyện này theo như thứ tự dược sắp xếp trong sách. Mối lần, bạn dọc một hay hai mẩu chuyện thôi – nếu như bạn không muốn đọc với muc đích thuần túy giải trí!
Ghi chú. Những câu chuyện trong sách này có nguồn gốc từ nhiều quốc gia, nhiều nền văn hoá và tôn giáo khác nhau. Chúng được rút ra từ đi săn tinh thần và kho trào phúng bình dân của toàn nhân loai.
