100 đề tài suy niệm và cầu nguyện – tập 3: 51-57
MỤC LỤC
đoản khúc 51 – Mùa xuân im lặng trong đôi guốc
đoản khúc 52 – Phêrô môn đệ bị mắng
đoản khúc 53 – Trang hồi ký của tòa giải tội
đoản khúc 54 – Luyện tội
đoản khúc 55 – Bước chân đon đả
đoản khúc 56 – Vắng Chúa
đoản khúc 57 – Đôi mắt
đoản khúc 58 – Chiếc áo
đoản khúc 59 – Ngày tảo mộ
đoản khúc 60 – Phêrô lỗi phạm
đoản khúc 61 – Mũi tên và tiếng hót con sơn ca
đoản khúc 62 – Thiên Chúa Ba Ngôi
đoản khúc 63 – Đường đi một mình
đoản khúc 64 – Lời nguyện của cây đèn châu
đoản khúc 65 – Phêrô chối Thầy
đoản khúc 66 – Những đôi chân đau
đoản khúc 67 – Áng hương lòng
đoản khúc 68 – Mình Thánh Chúa
đoản khúc 69 – Lo âu
đoản khúc 70 – Tâm hồn và nỗi trống vắng
đoản khúc 71 – Lối đi của con kiến
đoản khúc 72 – Phêrô trưởng thành
đoản khúc 73 – Cô đơn và tự do
đoản khúc 74 – Cánh thư mađalenna
đoản khúc 75 – Cánh hoa trên gành đá
đoản khúc 73
Cô Đơn Và Tự Do
Thưa Chúa, trời bắt đầu tốì. Một vài tiếng ve cuối ngày của một cánh ve lạc lõng nào đó rỉ rả yếu ớt rồi im lặng. Đã có những cánh muỗi vo ve chung quanh con. Dưới phía sông đã có một vài tiếng ễnh ương. Con nhìn lên trời cao, trời sám rồi, sắp tối. Mọi cảnh vật chung quanh đang chuẩn bị vào bóng đêm. Con ở vườn cỏ nhìn lên giữa trời. Trời mênh mông quá. Toàn một mầu xám thôi. Trời sạm tối làm cho vũ trụ man mác buôn và hoang sơ. Những tầng mây cũng xám kéo vần vũ ngang bầu trời. Con nhìn lên bầu trời thấy chỗ nào cũng thế cả, như hoàn toàn vũ trụ đêm nay chỗ nào cũng vậy. Hơi lạnh một chút, có mùi sương âm ẩm từ vườn cỏ và trong khắp không gian.
Bầu trời mênh mông vô hạn. Vượt qua những tầng mây kia, con tự hỏi, rồi tới những vì sao ở đâu nữa. Trời chưa tối đủ để nhìn thấy những ánh sao. Nhưng rồi đêm xuống, ánh sao sẽ lên. Chúng sẽ nhiều…
